Chào mừng quý vị đến với Website của Mac Thien An.

Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
Gốc > Bài viết >

HAI BÁT MÌ BÒ


 

Càng về cuối ngày tiết trời càng sạm lại, gió heo may nổi lên từng chập như muốn giật tung những chiếc lá còn sót lại trên rặng cây trước quán. Chưa đến giờ ăn nên quán vắng teo, bà chủ quán uể oải cầm tờ tạp chí, mắt trông ra phía đường lớn, chờ đợi những thực khách đầu tiên.
Rồi trước cửa quán xuất hiện hai vị khách, có vẻ như hai cha con. Người cha bị mù vừa đi vừa khua gậy gỗ lộc cộc xuống đường, người con đi bên cạnh cần mẫn dìu người cha. Cậu con trai trạc mười tám mười chín tuổi, quần áo đơn giản, lộ rõ vẻ nghèo túng, nhưng lại toát lên nét trầm tĩnh của người có học.

Cậu con trai tiến đến trước mặt chủ quán nói khá lớn: "Cho hai bát mì bò!". Khi chủ quán định ghi hóa đơn thì cậu khẽ xua tay, đoạn chỉ tay vào bảng giá treo ở trên tường, ra ý chỉ một bát có thịt thôi, còn bát kia chỉ cần rắc chút hành là được. Hoá ra, cậu ta gọi to hai bát mì thịt bò như vậy là cố tình để người cha nghe thấy, thực ra không đủ tiền.

Mặt chủ quán ỉu xìu, nét niềm nở vừa thoáng lên đã vụt mất. Nhưng rồi bà cũng làm hai bát mì, một có thịt, một không. Lúc sai người bưng khay mì ra, bà rỉ tai: "Để ý kẻo ăn xong chúng nó bùng mất".

 

 

 
Nhận lấy hai bát mì nóng hổi bốc khói nghi ngút, cậu con trai chuyển bát mì bò đến trước mặt cha, ân cần:

- Cha, có mì rồi, cha ăn đi thôi, cha cẩn thận kẻo nóng đấy ạ!

Người cha không vội ăn ngay, ông cầm đũa dò dẫm đưa qua đưa lại trong bát. Mãi lâu sau, ông mới gắp trúng một miếng thịt, vội vàng bỏ vào bát của người con.

- Ăn đi con, con đang tuổi ăn tuổi lớn phải ăn nhiều. Bố già rồi ăn được mấy đâu!

Người cha nói với giọng hiền từ, đôi mắt tuy mờ đục vô hồn, nhưng trên khuôn mặt đầy nếp nhăn lại sáng lên nụ cười ấm áp. Cậu con trai im như thóc đón nhận miếng thịt từ bát của cha, rồi lại lặng lẽ gắp miếng thịt đó trả về.

Cứ lặp đi lặp lại như vậy, dường như thịt trong bát của người cha cứ gắp lại đầy, gắp mãi không hết. "Cái quán này thật tử tế quá, một bát mì mà biết bao nhiêu là thịt." - Ông lão cảm động nói. Chứng kiến toàn bộ cảnh đó, người chủ quán chợt giật mình, khóe mắt cay cay. Trong bát chỉ có vài mẩu thịt tội nghiệp, quắt queo bằng móng tay.

Bà vội chạy xuống bếp lấy thêm một đĩa thịt bò đặt lên bàn hai cha con. Thấy vậy cậu con trai ngẩng đầu, giọng thảng thốt: "Chúng tôi không gọi thịt bò!".

- Không nhầm đâu, hôm nay chúng tôi kỉ niệm ngày mở quán, đĩa thịt này là quà biếu khách hàng.

Cậu con trai cười cười, không hỏi gì thêm và lại gắp thêm vài miếng thịt vào bát người cha.

Đến khi bóng họ khuất cuối con đường, người dọn bàn mới kêu lên khe khẽ. Dưới đáy bát của cậu con trai có mấy tờ tiền giấy, vừa đúng giá tiền của một đĩa thịt bò, được viết trên bảng giá của cửa hàng.
 

 

 


Theo Mai Chi
Đời sống & pháp luật

 


Nhắn tin cho tác giả
Mạc Thiên An @ 16:14 12/03/2011
Số lượt xem: 737
Số lượt thích: 0 người
 
Gửi ý kiến

FUNNY STORIES

PHÚC LỘC THỌ